Cô giáo Bùi Thị Thanh Nhàn

Cô giáo Bùi Thị Thanh Nhàn

       Cô giáo Bùi Thị Thanh Nhàn đã công tác giảng dạy suốt 35 năm tại trường Tiểu học Vân Phú. Trong những năm công tác cô luôn được bạn bè đồng nghiệp mến phục, phụ huynh tin yêu, học sinh quí mến. Đối với đồng nghiệp cô luôn là một người chị mẫu mực, đối với học sinh cô là một tấm gương sáng để các em noi theo. Giờ đây cô đã về nghỉ hưu được 10 năm nhưng năm nào cô cũng trở về thăm trường với bao tình cảm thân thương. Tình cảm dạt dào đó được lắng đọng trong mỗi vần thơ của cô. Sau đây xin được giới thiệu một bài thơ của cô nhân kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20 -11 -1012.
 
Ngôi trường cũ cây phượng con đã lớn.
Bao năm rồi cây có nhận ra tôi
Con đường nhỏ xanh tràn dưới nắng
Vết thời gian như nét vẽ không lời.
 
Tôi gặp lại cổng trường cao vời vợi
Ngày qua ngày mưa nắng đi qua
Cây phượng già nhiều phen bão gió
Vẫn ngang trời xanh mát bóng nghiêng che
 
Và hoa phượng giờ cháy bừng như lửa
Năm tôi ở rừng phượng biết tìm đâu
Cây còn nhỏ hàng ngày chăm sóc nó
Tháng năm qua cây đứng cắm thành ô
 
Cánh diều giờ ngỡ trôi vào dĩ văng
Mảnh sân mưa bong bóng phập phồng
Tôi gặp lại một quãng đời thật đẹp
Tận tuỵ đêm ngày bên những mái đầu xanh
 
Cô giáo cũ, ai về hueu, ai đã khuất?
Đồng nghiệp tôi thân thiết giờ đâu?
Bao khuôn mặt như khắc vào tâm tưởng
Nhiều năm dài mỏi mắt ngày gặp nhau
 
Giờ đứng trước cổng trường bỡ ngỡ
Tháng năm qua nhìn lại thấy thân thương
Những gì qua đi, những gì ở lại
Có một chùm phượng cháy không nguôi.

Bài viết liên quan