Bài văn tả cảnh cánh đồng

Tuổi thơ của tôi gắn bó với biết bao kỷ niệm êm đềm mà lắng đọng. Nó khắc sâu trong trái tim tôi, trong trái tim của mỗi người yêu quê hương như một hương vị ngọt ngào nhất. Đúng vậy, mỗi cảnh vật trên quê hương, tôi đều nhớ đều yêu nhưng cái hình ảnh thâm thuộc nhất là cảnh cánh đồng lúa chín. ......

Bài văn tả cảnh cánh đồng

Tuổi thơ của tôi gắn bó với biết bao kỷ niệm êm đềm mà lắng đọng. Nó khắc sâu trong trái tim tôi, trong trái tim của mỗi người yêu quê hương như một hương vị ngọt ngào nhất. Đúng vậy, mỗi cảnh vật trên quê hương, tôi đều nhớ đều yêu nhưng cái hình ảnh thâm thuộc nhất là cảnh cánh đồng lúa chín.
Buổi sáng, khi đằng đông đã nhuộm màu hồng đào, ông mặt trời mới từ từ đạp xe lên núi. Những tia nắng rực rỡ, lung linh đang tung tăng nhảy nhót như chào đón một ngày mới đã lên. Cả cánh đồng như một dải lụa vàng óng, trải dài bất tận. Trên những bông lúa chín vàng treo đầu mấy hạt sương long lanh như pha lê. Thỉnh thoảng, những làn gió nhè nhẹ lướt qua, làm cho những cây lúa rung rinh như hàng ngàn cánh tay đang vẫy chào. Những bông lúa hạt chắc mẩy, uốn câu, cứ lắc lư theo chiều gió, ngả đầu vào nhau như đang thì thầm trò chuyện. Những chú chim chiền chiện lúc bay vút lên bầu trời, hót líu lo, lúc thì ẩn mình dưới cánh đồng như đang chơi trốn tìm. Gió lướt thướt bay qua cánh đồng, quyến hương lúa bay lan xa, ấp ủ trong những nếp khăn, nếp áo của người đi thăm đồng, đưa hương dìu dịu, thoang thoảng vào trong xóm làng.
Cánh đồng quê hương tôi là vậy đấy! Nó mang một nét giản dị, thân thuộc mà không cảnh vật nào có được. Tôi mãi không thể nào quên được nơi đây.

Bài viết liên quan